“Tốt, tốt, rất tốt. Người trẻ tuổi nên có khí phách dám chọc thủng trời xanh.” Thấy Hạ Linh Xuyên lảng tránh, Vương Hành Ngật cũng không gặng hỏi thêm.
Ba người đổi sang chuyện khác, bàn luận thêm về cuộc chiến giữa Bối Già và Mưu quốc, rồi Vương Hành Ngật nói: “Thuộc hạ của ngươi đến tìm rồi, ngươi đi lo việc của mình trước đi.”
Bão lớn sắp tới, Hạ Linh Xuyên là đảo chủ nên có vô số việc cần xử lý, không thể ở lại tiếp chuyện họ mãi được.
Hạ Linh Xuyên cũng nghe thấy tiếng bước chân của Lôi Ni ngoài tinh xá, vừa đứng dậy thì Vương Hành Ngật chợt nhớ ra một chuyện: “Phải rồi, Đế Lưu Tương sắp sửa giáng lâm, ngươi nên chuẩn bị một chút.”




